Sau khi con trai tôi khiêu vũ với tôi, chúng tôi quay lại nhìn bóng mình dưới ánh đèn đường.
“Mẹ ơi,” cậu con trai nói, “không có sao đâu. Ngày mai trời sẽ mưa.”
Tôi nói: “Không, vì có mặt trăng.”
Khi đi qua một cây cầu có thể dễ dàng nhìn thấy trăng vì hai bên không có nhà cửa.Tôi ra hiệu cho con trai: Trên trời có trăng.
Con trai tôi ngước lên nói với tôi: “Mẹ ơi, mặt trăng cô đơn quá, không có ngôi sao nào đồng hành cùng nó”.
Tôi choáng váng trước những lời lẽ đầy chất thơ của con trai, nhưng cũng buồn bã vì những lời nói đó, khiến một góc trái tim tôi bắt đầu nhói đau…
----Bài viết lấy từ Internet / Yêu đời, lời yêu (text station www.wenzizhan.com)