Lời thề khô héo đang nói lên sự vĩnh hằng của ai?
Tôi nhìn những đường nét trên lòng bàn tay mình trở nên vướng víu
Được rồi, hãy nhắm mắt lại và để bóng tối đến nhanh hơn.
Dù nắng có ấm đến mấy thì lúc này vẫn khó chịu như vậy.
Cửa không khóa nhưng đã lâu không có người. Chưa có ai đến ngồi.
Tôi tựa người vào cửa sổ và lắng nghe tiếng gió rít qua
Kính không đủ yên tĩnh và dường như đang chế nhạo tôi
Tôi không bao giờ cảm thấy cô đơn vì trái tim tôi đã mất từ lâu rồi
Cậu nói tôi thích cậu, tôi bị sao vậy?
Nếu không bỏ được thì sẽ chỉ buồn
Người ra đi trước luôn có vẻ tự do và thoải mái
Ai tiếc cho sự kiên trì ban đầu?
Luôn dễ dàng để giữ trái tim bạn bị giam cầm
Nếu bạn thực sự rời đi, nó cũng sẽ bị mất.
Không tìm được nên phải lang thang khắp nơi
Bạn có biết nó bị thương sớm không?
Đột nhiên tôi muốn xé một mảnh giấy và ném từng mảnh ra ngoài cửa sổ.
Tan vỡ và Feiyang dường như đã nhìn thấy trái tim anh tan vỡ.
Tôi không đáng thương. Đóng rèm lại. Cả thế giới chẳng liên quan gì đến tôi.
Hãy để gió thổi bay đi những lời thề nguyền. Tôi không thể nghe thấy họ. Tôi thực sự không thể nghe thấy họ.
----Bài viết được lấy từ Internet