Tuổi trẻ như đầu xuân, như nắng sớm, như trăm hoa đâm chồi, như sợi tóc mới của lưỡi dao sắc, đó là khoảng thời gian quý giá nhất của cuộc đời.Tuổi trẻ giống như những tế bào tươi mới và sống động đối với xã hội.
---Trần Độc Tú
Tuổi trẻ thật mong manh và đang ở thời kỳ đỉnh cao! Nếu chúng ta sống đến thời điểm tươi đẹp này và không chiến đấu hết mình, chúng ta sẽ đặt cược vào điều gì cho tuổi trẻ đã mất?Đặt cược gì vào tương lai?Bạn đã bao giờ nhớ chưa?Khi còn trẻ và phù phiếm, chúng ta đã vượt qua sóng và chiến đấu với sóng.Chung tay cùng người cầm bút vượt qua kỳ thi tuyển sinh đại học và chiến đấu chống lại bóng tối và ngày đêm.Tuổi thanh xuân đã mất đó đầy cay đắng nhưng lại khiến ta cảm thấy rất mãn nguyện và không còn cảm thấy trống rỗng, cô đơn trong sâu thẳm tâm hồn nữa.Một cuộc sống phấn đấu là một cuộc sống hoàn hảo. Chỉ khi về già mới có thể tự hào nói rằng tuổi trẻ tôi đã vất vả và tôi không hề hối tiếc.
Trước kỳ thi tuyển sinh đại học, thầy nói: Sau kỳ thi, các em hoàn toàn được giải phóng. Đại học là thiên đường và bạn có thể làm bất cứ điều gì bạn muốn.Tuy nhiên, tôi tin rằng đại học là địa ngục, một quá trình thoái hóa thành quỷ dữ, ăn mòn từ thịt xông khói cũ thành xác chết. Nếu không muốn lạc lối, không dám suy đồi trở thành ác quỷ, bạn phải vạch ra những kế hoạch nghiêm ngặt để đòi hỏi bản thân, thực hiện ước mơ của mình bằng đấu tranh và không bị bối rối ở độ tuổi tươi đẹp nhất.
Núi sẽ sụp đổ nếu bạn dựa vào chúng, mọi người sẽ bỏ chạy nếu bạn dựa vào chúng và bạn có thể tự mình kiểm soát vận mệnh của mình.Bầu trời mười tám, mười chín là độ tuổi mà bạn nên phấn đấu. Đừng được chôn cất trong sự thoải mái.Biết bao người đang đi học nơi khác, chịu đựng sự cô đơn, không có ai cho dù trong những ngày mưa, đau khổ biết bao nhưng không có ai để trò chuyện, nhưng họ vẫn phải kiên trì, không ngừng phấn đấu và tiến về phía trước, làm việc không mệt mỏi trong tuổi thanh xuân, và đạt được thành tựu cho chính mình.
Trong lịch sử văn học cũng có nhiều nhân vật chật vật.Nhà văn Trung Quốc Mao Dun từng nói: Chúng ta phải tồn tại và phát triển thông qua đấu tranh. Sự trỗi dậy của một đất nước không thể tách rời sự đấu tranh, lao động cần cù của nhân dân. Việc thực hiện ước mơ của con người cũng đòi hỏi phải đấu tranh không ngừng.Nhà thơ Ấn Độ Rabindranath Tagore đã trải qua nhiều gian khổ. Anh từng nói: Thế giới hôn tôi trong đau đớn, và tôi hôn thế giới trong nỗi đau.Ông cũng từng nói: Con người không thể thể hiện mình trong lịch sử mà phải đấu tranh để thể hiện sự nổi bật của mình trong lịch sử.Nhà thơ yêu nước Khuất Nguyên của nước ta đã từng nói: Con đường còn dài, tôi sẽ tìm kiếm lên xuống.Người thành công được tạo nên từ mồ hôi. Họ làm việc chăm chỉ bất kể khoảng cách.
Sẽ có lúc cưỡi gió vượt sóng, căng buồm vượt biển chính là hơi thở phấn đấu.Mục đích của việc mài kiếm trong mười năm là làm cho thanh kiếm đạt đến trạng thái dựa vào trời, và nó sẽ sắc như bùn.Người xưa có câu: Trời sắp giao cho một người một trọng trách, trước tiên phải căng tâm, căng ống chân, bỏ đói thân xác mới có thể làm được điều mình không thể làm và đạt được những thành tựu to lớn.
Tuổi trẻ là ngọn lửa, chúng ta phải chiến đấu bằng đam mê và đốt cháy thời gian tuổi trẻ. Nó diễn dịch cho chúng ta: Nếu chúng ta không điên thì chúng ta sẽ già, và nếu chúng ta không điên thì tuổi trẻ của chúng ta sẽ cằn cỗi.Năm tháng trôi qua và thời gian cũng trôi qua. Chúng ta nên bình tĩnh và tận hưởng niềm vui chiến đấu chống lại biển cả. Khi qua đời, chúng ta có thể thanh thản nói rằng: Tôi đã chiến đấu hết mình, tôi không hối tiếc và tôi hạnh phúc.
---- Yêu đời, yêu đọc sách, nhắn tin!