Tôi bắt đầu sưng lên, cảm thấy mình là cả thế giới trong ngôi làng nhỏ trên núi đó, và tôi là trung tâm của ngôi làng nhỏ trên núi, nên tôi cảm thấy mình luôn có thể được bao quanh bởi một nhóm người như Nannan. Mọi người đều trân trọng tôi như báu vật, nhưng thực tế thì không. Mặc dù mọi người cùng tôi nhảy dây cao su, đá cầu, ném bao cát với tôi nhưng trên đường về nhà vẫn là cô lớn nhà bên cạnh, không còn một bóng người nào nữa. Lúc đó tôi không nghĩ nó là gì cả.Suy cho cùng, hầu hết các ngày đều như vậy và tôi chưa bao giờ tận hưởng những ngày mình trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm và trở thành một ngôi sao.Tôi thích người lớp trưởng nhưng tôi vẫn không đủ can đảm để nói điều đó. Có lẽ anh ấy chưa để ý đến tôi. Tôi luôn lặng lẽ ở trong góc. Điểm khác biệt duy nhất là trong giờ học toán, cả hai chúng tôi đều đỏ mặt, cứng cổ vì một số ý tưởng giải toán nhưng sau giờ học chúng tôi không bao giờ nói một lời nào.Điều duy nhất khiến tôi cảm thấy tự hào ở trường tiểu học là con gái tôi đã từng khóc khi một cậu bé làm ầm ĩ. Có lẽ cô ấy không thể chấp nhận sự thật rằng có những chàng trai đã chống trả. Cô nhếch đôi môi đỏ và hàm răng trắng, quay người rời khỏi lớp và khóc chạy về nhà.
----Bài viết được lấy từ Internet