Cảm nhận được tiếng gió đêm gào thét, cảm giác lạnh buốt chạm đến từng dây thần kinh trong cơ thể.
Hút thứ thuốc lá rẻ tiền đó, tôi luôn trải nghiệm những gì đang diễn ra hàng ngày.
Nhìn vầng trăng lưỡi liềm vào buổi sáng sớm, nỗi cô đơn lặng lẽ trôi từ trái tim đến tâm trí.
Một cảm giác lẽ ra không nên nảy mầm lại thực hiện một chuyển động im lặng.
Một ý tưởng không nên thử lại giải thích một nỗi buồn không thể giải thích được.
Một câu hỏi không nên hỏi sẽ làm xáo trộn lối suy nghĩ bình thường.
Một bản tình ca không nên cất lên sẽ mang màu buồn.
Việc đầu tư cảm xúc vào một người thường là quá dễ dàng.
Ngay cả tôi cũng không biết tại sao mình lại làm điều này.
Tôi nhìn lại và nhận ra mình phù hợp với lối sống buồn bã đó.
Tôi không còn trẻ và có thể chịu đựng được điều này một cách dễ dàng.
Sự thay đổi của các sự kiện đã làm sâu sắc thêm cách giải thích của anh về nỗi đau buồn.
Nghe bài hát “Nếu có ngày mai”, tôi mới hiểu được ý nghĩa của sự bối rối.
Nghe bài hát “Nếu tình yêu đã quên”, tôi mới nhận ra tình yêu thật viển vông.
Nghe bài hát “Bài ca chia tay”, tôi mới nhận ra mình buồn bã và buồn bã biết nhường nào khi chia ly.
Tiết lộ những năm tháng khốn khổ trong quá khứ,
Tôi nhận ra rằng dù tôi có trưởng thành đến đâu đi chăng nữa.
Tôi chưa bao giờ có thể đưa ra khái niệm lý trí trước tình cảm.
Dần dần, tôi bắt đầu quen với nỗi buồn này và cố gắng noi gương.
Liệu tương lai có cho tôi một cái kết viên mãn?
Hay đó là sự nghỉ ngơi không bao giờ kết thúc?
Hãy yêu chính bạn của tương lai, người không biết mình đang ở đâu.
Yêu em tương lai, người không biết mình có yêu em hay không.
Yêu em ở tương lai, người mà anh hằng mơ ước.
Một cảm giác lẽ ra không nên nảy mầm,
Một chương vẫn chưa được chơi.
Mọi thứ thật yên tĩnh, thật quen thuộc.
Đó chỉ là vấn đề thời gian. Tôi đã quen với cách tự chữa bệnh.
Hãy để người khác kích thích đau đớn khắp cơ thể tôi.
Đây có phải là sự tự ti của cô đơn?
Nét bút và mực sống động và tình cảm.
Hãy thử viết một câu để cho người khác một lời giải thích và khiến bản thân buồn thêm một chút.
Người đó về sau làm sao có thể hiểu được người buồn bã tích lũy như thế nào.
Pathos là màu chính của tôi, nó không phải thứ tôi giỏi, nó chỉ là màu xám mờ xuất phát từ kinh nghiệm của tôi.
Hoặc có thể mọi người chưa bao giờ coi trọng việc đó nhưng họ vẫn ngây thơ như ngày nào,
Trước khi nhạc nổi lên, mọi người biến mất,
Nước mắt rơi, thương mình quá
Khóc vì buồn, viết vì lo lắng,
Thời gian trôi qua không hề tiếc nuối
----Bài viết được lấy từ Internet