Trồng cây gia phả

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Điện Biên Nhiệt độ: 257530℃

  Khi tôi còn nhỏ, cứ mỗi mùa xuân, bố lại đưa tôi ra con dốc cằn cỗi sau nhà để trồng cây.Cây non là cây non mọc hoang giữa đống đổ nát, ven mương, ven sông. Có cây tuyết tùng Trung Quốc, cây linh sam, cây bách và cây nhựa ruồi. Chúng được đào lên tận gốc bằng cuốc của cha tôi.

  Cha tôi đào một cái hố trên đất mềm, đặt cây con vào hố, san phẳng, lấp lại, giẫm lên và tưới nước. Sau đó, ông đặt đá xung quanh hố hoặc chèn cành tre để ngăn gia súc nhai.Khi trình diễn, bố tôi nói về sự tốt lành của cây: Có cây, con không phải lo xây nhà, đóng đồ vì thiếu gỗ; có cây, không phải lo mua dầu, muối, vải; có cây, làng cũng có thể giống làng… Lúc đó, tôi chưa thấy được lợi ích của cây, nhưng dưới sự hướng dẫn của bố, tôi đã học cách trồng cây và tự trồng một vài cây.Bố tôi nói, làm sai thì tự mình xử lý cho tốt.

  Cây trồng vào mùa xuân rất dễ sống.Sau khi tưới nước vài lần, cây con đã nảy mầm những nụ và lá mới màu xanh nhạt.Mỗi khi đi học về, đặt cặp sách xuống, tôi luôn ra con dốc cằn cỗi sau nhà để quan sát sự lớn lên của cây non.Mùa hè oi bức, lâu ngày không có mưa, bố xách xô, tôi xách chậu, múc nước từ mương đào dưới đáy ao, vác trên vai tưới cho những cây con sắp chết.Sau khi kiên trì ngày này qua ngày khác trong hơn năm mươi ngày, những cây con mới trồng cuối cùng cũng sống sót qua mùa khô.

  Đã mấy năm trôi qua, những cây non trồng trước ngày càng cao lớn và dày dặn hơn, còn những cây non trồng sau lại phát triển mạnh mẽ.Cuối mùa hè năm đó, tôi được nhận vào một trường cao đẳng.Thấy ngày tựu trường ngày càng đến gần nhưng hàng trăm tệ học phí lại không thấy đâu, mẹ tôi lo lắng.Một hôm cô đi chợ về, mẹ cô chợt thấy trước cửa có vài người lạ đang nói chuyện gì đó xung quanh những cây tuyết tùng và linh sam đổ rạp còn dày hơn miệng bát.Hóa ra bố tôi đã bán vài cây trưởng thành mà ông trồng cho câu lạc bộ chế biến gỗ.Sau khi nhận được tiền bán cây, mắt bố mẹ tôi ươn ướt, mắt tôi cũng ướt.Lúc đó, lần đầu tiên tôi cảm nhận được lòng tốt của cây cối.

  Sau khi tốt nghiệp, tôi tìm được việc làm ở nơi khác và về quê ở trong kỳ nghỉ lễ. Tôi dắt con trai theo và luôn theo bố vào khu rừng trên con dốc phía sau nhà.Cha tôi chỉ vào những cái cây có chiều cao và độ dày khác nhau và tự nhủ: Mình không nhấc cuốc hay trồng cây được.Tôi đánh khi bàn ủi còn nóng: Không trồng được gì thì đừng trồng. Trồng nhiều cây như vậy có ích gì?Người cha bẽn lẽn cười như một đứa trẻ: Chưa phải lúc dùng gấp.

  Mùa xuân năm ấy, bố tôi đột ngột lâm bệnh và rời xa chúng tôi mãi mãi.Theo tâm nguyện cuối cùng của cha, mẹ tôi đã chọn vài cây linh sam và cây bách, làm một chiếc quan tài chắc chắn rồi chôn ông trên sườn đồi phía sau nhà.Mẹ tôi kể rằng bố anh suốt đời yêu cây cối, đặc biệt là cái cây anh trồng. Anh ấy nói rằng chạm vào nó giống như chạm vào bàn tay của bạn.Tôi biết bố tôi bị bỏ lại ở quê hương chắc hẳn rất nhớ tôi như một kẻ lang thang, và mẹ tôi cũng không ngoại lệ.Tôi cũng biết rằng thứ mà cha con tôi trồng không chỉ là một cái cây mà còn là mối quan hệ gia đình bền chặt không ngừng được cắt tỉa.

  Năm đó nhân dịp Tết Thanh Minh, tôi về quê thờ cúng tổ tiên. Tôi đưa con trai đến mộ cha tôi và trồng một số cây thông và cây bách.Tôi muốn cha tôi ở trên trời nhìn thấy những cây gia phả này phát triển mạnh mẽ. Tôi muốn những cây gia phả này sẽ cùng cha tôi trò chuyện tâm tình, che nắng cho mộ cha tôi khỏi nắng gió và mưa.

  Năm ngoái, con trai tôi vay thế chấp một căn nhà ở thành phố. Anh ta vay tiền từ bạn bè và bạn cùng lớp, nhưng vẫn còn thiếu hàng chục nghìn đô la tiền đặt cọc.Mẹ tôi biết chuyện liền bán hết số cây lớn, cây long não, hoa quế, hoa trà và các loại cây cảnh, hoa kiểng khác mà bố tôi đã trồng ở sân sau nhà và trên sườn núi hoang vắng.Khi tôi đưa tờ 28.000 nhân dân tệ mà mẹ tôi đã nhận được từ việc bán cây cho con trai tôi, con trai tôi ngay lập tức nghẹn ngào và mắt tôi đẫm lệ.Tôi rất khâm phục tầm nhìn xa của bố tôi. Những cây anh trồng luôn giúp chúng tôi vượt qua khó khăn vào những thời điểm quan trọng.

  Sống ở thành phố sầm uất, thật khó để nhìn thấy cây xanh và nghe thấy tiếng chim hót líu lo.Tuy nhiên, nỗi nhớ nhà của tôi vẫn không hề giảm bớt, tình yêu cây xanh của tôi ngày càng lớn dần và tôi muốn trồng cây cả trong lẫn ngoài giấc mơ của mình.Dịp Tết năm nay, tôi về quê đón Tết cùng mẹ. Cùng với con trai, tôi đã chọn lọc một số loài cây từ tự nhiên và trồng lại ở sân sau những ngôi nhà cũ và trên đất hoang sau khi bị đốn hạ.

  Tôi trồng một vài cây và cảm thấy thoải mái hơn nhiều.Lúc này tôi chợt nhận ra bản thân bố tôi cũng chỉ là một cây gia phả phải không?

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.