Trung thu năm ấy mẹ tôi rơi nước mắt

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Điện Biên Nhiệt độ: 803787℃

  Khi tôi còn là một thiếu niên, trong ba hoặc bốn năm, bố tôi làm việc ở An Huy còn tôi và mẹ tôi sống ở Bắc Kinh.Tên mẹ tôi có chữ “gui” trong tên, sinh nhật của mẹ cũng muộn hơn Tết Trung thu một chút.

  Một năm nọ, vào dịp Tết Trung Thu, có một người chú đến Bắc Kinh bằng tàu hỏa từ Hợp Phì. Anh ấy đến nhà chúng tôi mang theo rất nhiều thứ, nói rằng bố anh ấy đã tặng chúng tôi nhân dịp lễ hội.Ngay khi người chú rời đi, hai mẹ con bắt đầu mở những gói hàng giống nhau: gà quay, đồ ăn nhẹ và bánh trung thu với nhiều hương vị khác nhau... Cuối cùng, họ lấy ra một chiếc hộp giấy cao đựng đầy rượu ngoại.

  Tôi nói: Bố ơi, bố mang rượu cho chúng con nhé?Anh đưa tay ôm lấy cô, rất nhẹ nhàng.

   Chúng ta đoán xem trong hộp có gì nhé?

  Mẹ chồng và con trai bắt đầu run rẩy, chỉ nghe thấy tiếng nước bắn tung tóe và vỡ vụn bên trong, như thể bên trong có một nắm cát.

  Không đoán được, mở nó ra.Thoạt nhìn, ôi, đầy hoa quế!

  Hóa ra bố tôi đã trèo lên cây quế trong sân Tỉnh ủy và cắt một cành hoa quế cho mẹ tôi.

  Tôi vẫn còn nhớ hình dáng của hoa quế thơm ngọt ngào không có bùn hoa. Bố tôi lấy đâu đó một gói bông thấm nước, ngâm vào nước, bọc từng lớp một, sau đó dùng màng bọc thực phẩm bọc lại, cuối cùng bọc vào một chiếc túi nhựa lớn rồi đứng thật chắc chắn trong hộp.

  Giữa cành có một tấm thiệp nhỏ có dòng chữ in hoa nhỏ quen thuộc:

  Tối nay ở Yanzhou, tôi chỉ có thể xem nó một mình trong phòng khách của mình.

  Thương con xa xôi mà vẫn nhớ Trường An.

  Sương thơm làm thái dương ẩm ướt, cánh tay ngọc sáng ngời lạnh lẽo.

  Khi tựa vào Xuguo, nước mắt tôi sẽ khô khi tôi tỏa sáng bằng đôi mắt.

  Đó là "Đêm trăng" của Đỗ Phủ.

  Ngày hôm đó, mẹ tôi cầm tấm thiệp không nói gì. Cô nhắm mắt lại. Cuối hàng mi dài của cô có một giọt nước mắt, long lanh hồi lâu rồi rơi xuống tấm thiệp.

  Cảnh tượng đó, những chi tiết đó, dù thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa, chúng vẫn đọng lại trong trái tim tôi.Những bông hoa và những bài thơ bố mẹ tặng ngày hôm đó đã khiến tôi tin vào bản chất con người và tình yêu thương ngay từ khi còn nhỏ.

  Để rồi tôi bàng hoàng nhận ra rằng từng lời, từng câu của người xưa đều nói về khoảnh khắc hiện tại của bạn hàng nghìn năm sau.Nếu đêm nay ở đời này không kéo dài thì năm sau tôi có thể nhìn thấy trăng sáng ở đâu?Sẽ luôn có một vầng trăng sáng được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, và sẽ luôn có những người yêu nhau không ngừng lặp lại những bài thơ này với tâm trạng giống nhau.

  Cái hay của lễ hội là ở chỗ mọi người đều có những trăn trở trong lòng. Tại thời điểm này, bạn có thể gạt bỏ mọi bận rộn của mình sang một bên một cách chính đáng và tự tin gửi lời chào cũng như mối quan tâm của mình.

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.