Tâm cỏ·Tu luyện và trân trọng
Tháng Năm, đêm giao thừa, là mùa mưa. Khi mùa mưa đến kéo theo một lễ hội khác, đó là lễ hội nặng nề.
Mỗi khi nhắc đến chữ “mẹ”, tôi luôn cần rất nhiều can đảm, vì chữ “mẹ” quá nặng nề. Cô ấy mang trong mình một tình yêu nặng nề đến nỗi tôi không dám dễ dàng xúc phạm đến sự thánh thiện của cô ấy.Và điều nặng nề hơn từ “mẹ” chính là: Ngày của Mẹ.
Sự chăm chỉ làm việc 365 ngày trong năm sẽ được đền đáp bằng dòng chữ “Ngày của Mẹ”.Hàng năm vào Ngày của Mẹ, các không gian, diễn đàn và weibo đều tràn ngập những lời chúc phúc và tri ân đến các bà mẹ và tất cả đều có vài lời giống nhau.Ngày xưa tôi cũng viết lời chúc, thơ tạ ơn ở không gian này. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy hai chữ “Ngày của Mẹ” rất nặng nề.Bây giờ nghĩ lại, đối với những người mẹ đó, những lời chúc phúc, những lời tri ân đó đều vô hình, không thể nghe được, thậm chí họ còn không quan tâm, bởi vì tất cả những gì người mẹ quan tâm chỉ là suy nghĩ của họ.Mẹ tôi là một người phụ nữ nông thôn rất bình thường, bình thường. Cô ấy mù chữ và không hiểu tiếng phổ thông. Cô ấy chỉ làm việc, bận rộn và cằn nhằn ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác.Bây giờ nhìn lại, những lời chúc phúc và tri ân trong không gian thật trớ trêu. Mẹ ơi, mẹ muốn những thứ này để làm gì?
Tôi thích đọc sách và đọc những bài viết hay.Mỗi lần đọc những bài viết về mẹ, về tình mẫu tử, tôi luôn cảm động và rơi nước mắt vì họ.Tôi thường xuyên khóc, nhưng tôi thực sự không biết trong vô số những giọt nước mắt và tiếng khóc đó có phải là vì mẹ tôi hay không.Ở nhà, lớn lên tôi thấy nhiều hơn sự bận rộn, gầy gò của bố. Cha tôi đã chiếm giữ vị trí vốn dĩ thuộc về mẹ tôi trong lòng tôi. Tôi biết rất rõ mẹ tôi cần gì nhưng mẹ chưa bao giờ đưa nó cho tôi.
Trong ấn tượng của tôi, tôi gội đầu và cắt móng tay cho mẹ, thế thôi.
Còn mẹ tôi, mỗi lần về nhà, mẹ luôn nghe thấy những lo lắng về tôi từ hàng xóm.Đối với tôi, mẹ tôi không giống bố tôi. Cha tôi đã cho tôi nguồn vốn cần thiết để tôi trưởng thành và cho tôi cơ hội được học tập và giáo dục.Còn mẹ tôi, ngoài sữa, tất cả những gì mẹ cho tôi chỉ là những bữa ăn bình thường, tầm thường.Bây giờ tôi ở thành phố một mình, tôi thích rửa tay và tự nấu ăn. Tuy nhiên, những bữa ăn này luôn thiếu đi hương vị mà lẽ ra tôi phải ghi nhớ trong ký ức - hương vị của mẹ.Đối với tất cả những bà nội trợ trên thế giới, thứ họ phải trả cho gia đình và con cái chính là tấm lòng cô đọng thành cháo, thành bữa ăn.
Sợi chỉ trong tay mẹ hiền, áo trên thân kẻ lang thang.Trước khi đi tôi sợ về muộn.Ai nói đến một tấc cỏ sẽ được thưởng ba tia sáng mùa xuân.
Không biết quần áo người khác mặc có vá hay không, nhưng tôi đã mặc rồi. Khi tôi còn nhỏ, hầu hết quần áo tôi mặc đều là quần áo vá, được mẹ tôi khâu từng mũi một.Khi tôi còn nhỏ, bà tôi thường nhờ mẹ tôi giúp may vá, rồi nhìn bà tôi vá từng mũi một. Em còn học cách vá quần áo dưới sự hướng dẫn của mẹ và bà ngoại.Cho đến bây giờ, mỗi lần về nhà, bà luôn nhờ tôi xỏ kim, chỉ để chuẩn bị may quần áo.Bây giờ, dù không còn nhu cầu mặc quần áo vá víu nhưng tôi vẫn mang theo kim chỉ trong hành lý đề phòng trường hợp khâu cúc hoặc cổ tay áo để trải nghiệm cảm giác xỏ chỉ.

Khi tôi học cấp hai, bữa trưa được ăn ở trường. Khi đó, mọi người đều mang theo hộp cơm trưa khi đến trường vào buổi sáng. Khi ấy, mẹ tôi luôn là người dậy sớm nhất. Cô ấy chỉ đánh thức tôi sau khi đốt lửa và chiên cơm.Khi còn học trung học, tôi phải sống trong khuôn viên trường và về nhà mỗi tuần một lần. Mỗi sáng thứ Hai, khi rời nhà, tôi không chỉ mang theo sách vở, đủ bữa ăn cho cả tuần mà còn cả những mong đợi, lo lắng của mẹ.Cho đến khi học cấp 2, khi tôi chuẩn bị cơm mang đi học, mẹ luôn theo dõi, canh chừng tôi mang đủ.Mỗi khi có người trong làng tổ chức sinh nhật và phát bánh sinh nhật, cô sẽ giấu một chiếc vào thùng gạo và để lại cho tôi khi tôi đi học về vào cuối tuần.Khi tôi muốn ăn cơm nắm hay bánh mè, chỉ cần tôi yêu cầu, ngày hôm đó nhất định tôi sẽ ăn được.
Bây giờ, tôi đã không ăn bánh mè hay cơm nắm của mẹ đã mấy năm rồi. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ hương vị đó, nhưng không biết mẹ tôi có nhớ những ngày mẹ làm bánh mè không.Tôi nhớ mỗi dịp Tết Thanh Minh, dù cày xuân có bận rộn đến đâu, hầu như nhà nào ở quê tôi cũng đi hái lá ngải về làm bánh ngải cứu. Những chiếc bánh ngải cứu ấm áp, những chiếc bánh chín tầng ấy chứa đầy kỷ niệm tuổi thơ của chúng tôi.Bây giờ tôi đã quên bao nhiêu năm mẹ tôi không làm bánh ngải cứu, bánh chín tầng. Có lẽ mọi chuyện bắt đầu khi tôi rời nhà đi học cấp ba.
Những điều đó tuy nhỏ bé nhưng thể hiện từng tấc lòng của mẹ và tình mẫu tử.Đối với mẹ, đối với tình mẫu tử, mẹ không đòi hỏi gì đáp lại và chúng ta cũng không thể đền đáp được.Tôi biết rằng nhiều cô gái và chàng trai rửa tay và nấu súp cho người yêu của mình, nhưng hiếm khi nghe thấy trẻ em rửa tay và nấu súp cho bố mẹ.Chúng ta lớn lên từ trẻ sơ sinh đến người lớn, và thức ăn chúng ta ăn đều thể hiện tình yêu thương nặng nề của mẹ. Vì vậy, những chàng trai, cô gái ngay thẳng và duyên dáng, hãy rửa tay và nấu súp cho mẹ, để trong Ngày của Mẹ, các mẹ có thể gác lại mọi chuyện và sống một ngày lễ đúng nghĩa.
Quy luật cuộc sống quy định rằng một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải đối mặt với lời chia tay vĩnh viễn với mẹ. Lúc đó chúng ta cũng sẽ là cha mẹ. Đừng học cách trân trọng khi bạn đánh mất nó. Từ nay trở đi, với lòng biết ơn và tấm lòng của một ngọn cỏ, hãy làm và trân trọng nó!