
Bí ẩn của cuộc sống được hé lộ qua từng ngày và thời gian luôn hát một bài hát thầm lặng.
Nhiều người trong chúng ta là những người bí ẩn, với những câu trả lời ẩn sau chiếc mặt nạ mà ngay cả chúng ta cũng không biết.
1. Phụ nữ Giang Nam
Chúng ta gặp nhau trong bài thơ “Em, Em”, đó là giữa tháng Bảy.Trong tên của bạn có một mùi hương hoa, giống như sự duyên dáng của một bông hoa dành dành đang nở rộ.
Một sự tương tác nhẹ nhàng và trò chuyện lịch sự là sự khởi đầu cho cuộc gặp gỡ của chúng tôi.
Thời gian trôi qua núi non mùa, chính hoa hồng làm thơm lòng nhau. Từ một thời điểm nào đó, chúng tôi đã trở thành những người bạn quen thuộc.
Dù chúng ta có bị ngăn cách bởi ngàn sông núi, nhưng trong lời nói, chúng ta dường như nhìn thấy ánh mắt của nhau.Đôi mắt bạn đầy nỗi buồn. Tôi biết rằng bạn hẳn đã trải qua một câu chuyện quanh co.
Ngày hôm đó, cuối cùng bạn cũng đã thổ lộ nỗi đau của mình bằng máu và nước mắt. Tôi rất đau lòng vì bạn, nhưng nó không đáng với bạn.Sau khi thở dài, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để thuyết phục em, mong em hạnh phúc, mong em có thể sớm bước ra.
Nỗi u sầu, giống như ngọn lửa trên thảo nguyên, đi qua các kênh suy nghĩ của bạn và chiếm lĩnh dòng chính tâm linh.
Bạn thường xuyên nhắc đến anh, cảm xúc yêu ghét lẫn lộn không có nơi nào để nghỉ ngơi. Tôi khuyên bạn nên đi ngắm biển, nó có thể chứa đựng mọi muộn phiền của bạn.
Vào một ngày tuyết rơi, bạn đến thành phố nơi bạn từng yêu.Khi những bông tuyết rơi vào mắt bạn, nó sẽ làm đông cứng quá trình viết câu chuyện.
Tìm lại từng con đường, không tìm lại được vị ngọt của quá khứ. Trong tách cà phê không đường, bạn dường như đã tìm thấy sự thật mà bạn không mong muốn.Trái tim bất đắc dĩ tiếp tục lang thang, lại xuyên qua câu chuyện, lặng lẽ hồi tưởng lại vẻ đẹp. Anh thấy em mỉm cười, nước mắt nở thành những bông hoa xinh đẹp.
Tôi biết trong lòng bạn đang mưa, nhưng tôi không biết rằng trên sa mạc của bạn đã mọc lên một khu rừng.
Khi bạn nói bạn bị bệnh, thực sự, tôi thực sự sợ hãi!Thời gian trôi qua với nỗi lo lắng và niềm an ủi của tôi, và chúng ta đang đến mùa xuân.Có lẽ hơi thở mùa xuân đã lây nhiễm vào bạn và bạn bớt u sầu hơn.
Bạn đến Thượng Hải một mình, tràn đầy hy vọng.Đồng thời, bạn cũng muốn khám phá một sự thật và kiểm tra khả năng phục hồi cũng như độ dài của cuộc đời mình.
Nhìn những hình ảnh đồ ăn bạn chia sẻ, lòng tôi dần dần thư thái.Bạn nói tối qua bạn đến một nhà hàng có nền xanh và ánh đèn. Bạn biết đấy, tôi rất thích nó. Tôi cười, cười trong lòng.
Hôm nay khi liên lạc với bạn, tôi hỏi bạn kết quả có ổn không?Bạn đã nói nó sẽ không xuất hiện cho đến ngày mai.Tôi bảo bạn hãy thư giãn, đi mua sắm bên ngoài, ăn đồ ăn ngon, ngắm cảnh đẹp và trang điểm một chút cho phù hợp với tâm trạng của mình.Bạn nói chuẩn bị đi ra ngoài.
Thư giãn là giai điệu của câu trả lời của bạn. Trong lòng bạn chắc hẳn đang rất chán nản, trong lòng tôi cũng rất lo lắng, tất cả đều vì đáp án của câu đố. Tôi hy vọng đó là một câu trả lời thư giãn.
Bạn thân mến!Tôi chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất!
Hai, số phận
Số phận trong cuộc đời thực sự giống như một người đeo mặt nạ. Đôi mắt đằng sau tấm màn là sự thật mà tôi không thể chạm tới.
Nhiều năm ánh trăng không đánh thức được một giấc mơ, nhưng một cuộc gặp gỡ nhất thời đã thắp sáng bầu trời trong tôi.
Tôi có những ngôi sao của tôi, rất gần với của bạn.Những ngôi sao trên bầu trời của em thật to lớn nhưng chúng không bao giờ tỏa sáng đối với anh.
Tôi không quan tâm đến cảm giác nghi lễ nào đó, tôi không quan tâm đến cách thể hiện lời chào và tôi không quan tâm đến tiếng ồn trong gió. Tôi chỉ quan tâm đến cái nhìn khẳng định của bạn.
Lời khẳng định của bạn mơ hồ, giống như cơn gió êm dịu đi qua vùng hoang dã vào đêm khuya và truyền tải một thông điệp lạnh lùng cho tôi.
Sự ấm áp bạn trao vẫn luôn ở đó. Dù đáng thương nhưng nó sưởi ấm tâm hồn tôi.
Số phận có nhiều loại nhưng em là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.Chúng ta chưa bao giờ gặp nhau nhưng em luôn ở trong trái tim anh.
Giao lộ của chúng ta giống như sự chuyển mùa, luôn không có chủ đề rõ ràng, giống như ánh sáng nhấp nháy của em, lúc xa lúc gần, lúc nóng lúc lạnh, nhưng em đã quên cơn mưa băng tháng mười đó.
Nghĩ đến em vào tháng 9, trong lòng tôi luôn có điều gì đó đẹp đẽ.Những con hươu vẫn tiếp tục chạy và tôi lùa chúng vào khu rừng tháng Chín.
Tôi không còn muốn ảo tưởng về những kỳ vọng nhất định nữa, tôi chỉ muốn những lời nói chân thật. Cho dù không có câu trả lời, tôi cũng sẽ không phàn nàn, bởi vì một số bí ẩn căn bản không cần tiết lộ.